Benjamin,người hùng trầm lặng
Tôi
lên bốn tuổi. Ngày mai là ngày khai giảng. Hai thằng bạn hàng xóm chí cốt của
Tôi, Yvon và Sébastien đã kể cho tôi nghe về Harry, nỗi khủng khiếp của trường mẫu giáo. Tôi khinh bỉ nhìn ngang. Sáng hôm sau,
khi đến trường,tôi được gặp Harry, cậu ta nhìn tôi
như nhìn một thằng nhóc và bắt tay tôi rất mạnh. Từ đó trở
đi, chúng tôi đánh
nhau suốt. Mặc dù chúng tôi
không thể gọi là bạn khi mà hai đứa chỉ chạm trán nhau nếu một đứa gây sự, chúng tôi vẫn rất nể nhau. Có một điều mà tôi cho là thật thú vị: Harry không mạnh như tôi tưởng, cậu ta chỉ to con thôi.Còn mẹ tôi thì luôn than phiền về tình trạng quần áo của tôi, bà nói chuyện đó với bố. Nhưng bố tôi không quan tâm, bố "là một người đàn ông mạnh mẽ", và theo bố thì cuộc sống chỉ cần đấm bốc và một cốc cô ca là đủ. Nhưng khi bố con tôi làm vỡ cái bình hoa thứ ba trong một tháng thì mẹ nổi khùng lên. Bố mẹ tôi đã cãi nhau rất lâu. Cuối cùng bố tôi phải nhượng bộ và hai chúng tôi lại tìm thấy thú vui trong trò legos.Năm học tiếp theo, Harry rời trường để đi học ở trường tiểu học. Tôi không có ai để đánh nhau cả, thật buồn chán! Cuối cùng, mùa hè cũng đến, chúng tôi đi nghỉ ở đảo Ré, tôi đã phải thất vọng vì lầm tưởng con trai người bán khoai tây là Harry. Năm học mới, tôi đi học ở trường tiểu học. Chưa ngồi ấm chỗ, cả lớp phải lao vào tìm một bạn tên là Harry. Tôi tin chắc là cậu ấy, và tôi nghĩ cậu ấy đã đi trốn, dẫu có gọi tên thì cũng chẳng ích gì, tôi nhìn lên trần nhà để tập trung tư tưởng như bố tôi, và tôi thấy Harry như thế đấy. Từ đó trở đi, chúng tôi trở thành hai người bạn thân thiết.
Các đánh giá khác về Benjamin,người hùng trầm lặng